Tờ Check Đầu Tiên

“Bài Học về Đồng Tiền” series những bài viết liên quan đến những trải nghiệm của cá nhân tôi về tiền bạc, cách tiêu tiền và kiếm tiền. Trong Phần 1, tôi xin viết về trải nghiệm của tôi khi viết tờ check đầu tiên ở Mỹ, trị giá hơn $1000, khi đang thất nghiệp và có thu nhập $0.

Tờ Check Đầu Tiên

Tờ Check Đầu Tiên Tôi Viết Khi Thất Nghiệp
Tôi viết tờ check đầu tiên .

$1225.

Đây là chi phí tôi cần trả để đăng ký chuyển từ K-1 Visa sang Green Card tại Mỹ. Tôi đến ngân hàng và nhờ phát hành một tờ check. Sau khi viết tôi ghi lại tên và dòng chữ “For I-485 Application and Biometrics Services Fee “. Tên người nhận tờ check là U.S. Homeland Security.

Đối với một cô giá hiện không có thu nhập như tôi, đây là một số tiền khá lớn. Số tiền bằng gần 3 tháng tiền nhà của tôi, bằng gần nửa tháng lương tôi đi làm công việc trước đây ở Tokyo. Tôi hít thở khi nhìn con số, vì thu nhập của tôi hiện tại hàng tháng của tôi là $0 và chi phí tôi cần trả để làm thủ tục là $1225!

Cảm Giác khi Bị Đồng Tiền “Chi Phối”

Phút Giây Yếu Đuối Khi Đồng Tiền "Chi Phối" Tôi
Phút giây tôi cảm thấy yếu đuối khi viết check.

Phút giây tôi viết tờ check, cũng là phút giây tôi cảm thấy mình yếu đuối. Trong đầu tôi miên man suy nghĩ về tiền, và những nỗi lo như không xin được việc làm trong tương lai, chi tiêu nhiều hơn dự tính mà không tiết kiệm được đồng nào, rồi tiếp đến là nỗi nhớ gia đình, bạn bè, đồng nghiệp cũ ở Nhật… Những suy nghĩ bi quan cứ ùn ùn kéo đến như một đám mây đen trong ngày bão về. Nước mắt tôi bắt đầu rơi.

Trên đường về nhà, khi chồng lái xe đưa tôi về, tôi chỉ im lặng. Tôi cần sắp xếp những suy nghĩ. Tuy gia đình tôi không giàu có, lớn lên trong sự yêu thương của bố mẹ nên tôi là người ít khi gặp thiếu thốn về tiền bạc. Tôi tốt nghiệp những trường tốt, học tập và có công việc ổn định. Khi đi du học tôi cũng may mắn xin được học bổng nên không cần chi quá nhiều.

Phút giây đó cũng là lúc tôi suy nghĩ luật pháp và cảm nhận rõ ràng luật pháp đang chi phối cuộc sống hằng ngày của tôi như thế nào. Hồi tôi ở Nhật, có luật pháp quy định làm việc giới hạn 28 tiếng cho những người nước ngoài có visa du học sinh và visa gia đình.

Nhiều du học sinh Việt Nam “chăm chỉ” làm việc chui quá giờ vì không đủ tiền trả học phí và chi phí sinh hoạt, dẫn đến vi phạm pháp luật, bị Cục Xuất Nhập Cảnh Nhật Bản phát hiện và phải về nước. Tôi đã từng làm việc biên dịch, phiên dịch ở một trường tiếng Nhật ở Tokyo, và mỗi lần nhắc nhở các em học sinh không làm quá giờ, là một lần tôi xót xa và cảm thấy có lỗi với các em. Tôi nhắc nhở các em theo đúng luật pháp, nhưng nếu tôi ở trong hoàn cảnh như các em, liệu tôi còn có sự lựa chọn nào khác để trả số nợ vài trăm triệu cho gia đình, và để đổi đời?

Và giờ đây, cuộc sống hằng ngày của tôi ảnh hưởng bởi quy định xin giấy phép đi làm ở Mỹ. Tôi không có băn khoăn gì, chỉ duy nhất ở điểm tôi có thể phải chờ ít nhất 6 tháng đến 1 năm để xin được giấy phép đó. Điều đó nghĩa là tôi sẽ cần sống trong sự bảo lãnh về tài chính của chồng tôi trong suốt thời gian này.

Có thể đối với một số cô gái, có thể các cô ấy sẽ cảm thấy hạnh phúc khi không cần phải đi làm. Nhưng tôi vốn là người đam mê công việc và đang muốn tích luỹ kinh nghiệm trong sự nghiệp, tôi muốn đi làm không phải chỉ vì lương mà còn vì tôi thích làm việc.

Bài Học từ Kinh Thánh và Gia Đình

Sau khoảng một tiếng suy nghĩ, tôi đã sắp xếp suy nghĩ, và nhớ lại vì sao tôi cần viết tờ check này và vì sao tôi từ bỏ công việc ở Tokyo để sang Mỹ.

Đầu tiên, tôi nhớ ra tôi viết tờ check này để được ở bên chồng tôi và xây dựng gia đình nhỏ của tôi. Tôi may mắn tìm được một người chồng thực sự yêu thương tôi, và luôn luôn thấu hiểu, nỗ lực cùng tôi trong mọi việc, ngay cả trên chặng đường xin visa cũng như làm các thủ tục xuất nhập cảnh.

Anh có thể thức đến 12 giờ đêm để kiểm tra các chi tiết, chỉnh sửa tiếng Anh trong đơn cùng tôi. Nếu như không phải là anh, liệu tôi có đủ dũng khí để sang đây, để lại mọi thứ sau lưng để bắt đầu cuộc sống mới hoàn toàn? Anh là người động viên tôi tham dự các khoá học, trau dồi những kỹ năng cần thiết để tạo portfolio trong quãng thời gian này và để tạo niềm tin cho tôi trong tương lai.

Bài Học từ Kinh Thánh và Gia Đình
Cầu vồng sau mưa. Chúa và Gia Đình luôn là động lực để tôi cố gắng mỗi ngày.

Tiếp theo, tôi nhớ một lời dạy trong Kinh Thánh:

Whoever loves money never has enough; whoever loves wealth is never satisfied with their income. This too is meaningless.

Ecclesiastes 5:10

Tạm dịch: Bất kỳ ai yêu tiền sẽ không bao giờ cảm thấy đủ. Bất kỳ ai yêu sự giàu có cũng sẽ không bao giờ mãn nguyện với thu nhập. Điều này thực sự vô nghĩa.

Và tôi cũng nhớ đến lời khuyên bố tôi viết về tiền bạc khi bố tôi gửi cho tôi bức thư này trước khi tôi đi Mỹ.

Con luôn phải hoạch định chi tiêu thật hợp lý và có kế hoạch, nhưng đừng khiến mình mệt mỏi vì điều đó. Tiền là rất cần thiết nếu không đủ và lại là thứ rất xấu nếu nó chi phối cuộc đời ta.

Trên thực tế tiền ít ta đủ tiền vì nguyện vọng và ước mơ của con người là không giới hạn. Hãy quản lý và lập kế hoạch thỏa mãn nguyện vọng và ước mơ con nhé. Bố ước nếu con hiểu được niềm vui của bố mẹ khi tiết kiệm được ngàn đô đầu tiên, khi đã 30 tuổi con à.

(Trích Thư Bố Gửi Tôi trước khi đi Mỹ)

Bố khuyên tôi đừng để tiền bạc chi phối cuộc đời tôi. Và khi nhớ đến lời khuyên của bố, những suy nghĩ bi quan lúc trước biến mất. Tôi cảm thấy thanh thản hơn nhiều.

Bài Học về Tiền Bạc Rút Ra

Đừng buồn vì những khoản tiền ý nghĩa đi ra khỏi hầu bao. Hãy học cách tiêu tiền, kiếm tiền để thực hiện những ước mơ, thay vì dằn vặt bản thân mỗi lần chi trả.


Trong cuộc sống, có những khoản tiền tôi bắt buộc phải chi vì tương lai. Nếu tôi đau khổ vì những số tiền đã ra đi khỏi hầu bao, thì thực sự sẽ chỉ cảm thấy tồi tệ hơn và không thay đổi được điều gì.

Thay vì đó, tôi nên suy nghĩ tích cực làm thế nào để tiêu tiền và kiếm tiền đúng cách, và đừng bao giờ để đồng tiền chi phối cuộc đời.

Tôi có thể giàu có, tôi có thể nghèo khổ, nhưng tôi không được để tiền bạc chi phối những ước mơ, hoài bão của tôi. Tôi nên hạnh phúc. Vì đây là tờ check đầu tiên tôi viết trong cuộc đời, tờ check này có ý nghĩa với vợ chồng tôi, vì nó sẽ giúp chúng tôi hoàn thành thủ tục để chúng tôi ở bên nhau.

Nếu có một kỹ năng quan trọng nhất định cần có để sống sót, tôi nghĩ đó chính là kỹ năng suy nghĩ lạc quan, tích cực, để giải quyết những vấn đề trong cuộc sống thay vì sự sầu bi. Chúng ta không kiểm soát được những khó khăn, trở ngại ập đến, nhưng điều bạn kiểm soát được là cách bạn tiếp nhận những thử thách đó. Người nào có thể chuyển hoá những suy nghĩ bi quan thành suy nghĩ tích cực càng sớm càng tốt, sẽ là người chiến thắng trong cuộc đời này. Tất nhiên chỉ suy nghĩ tích cực thôi chưa đủ, cần hành động tích cực nữa.

Những suy nghĩ tích cực chính là chìa khoá cho hạnh phúc và thành công.

Cám ơn mày, tờ check đầu tiên!